Thủ thuật – Kinh nghiệm Dàn trang

06/06/2007 lúc 8:20 Sáng | Posted in Kiến thức về sáng tác truyện tranh | 1 Phản hồi

Truyện tranh không có nghĩa là chỉ vẽ ra những bức tranh đẹp và rồi sắp xếp một cách vô tổ chức. Bố cục cho một trang truyện chiếm phần quan trọng trong việc hình thành nên một trang truyện hay và đẹp, và sẽ góp phần tạo cho cả cuốn truyện một diện mạo dễ nhìn. Dưới đây chỉ xin trình bày một số kinh nghiệm bản thân về vấn đề bố cục (xin lỗi tui chỉ mới nghiệp dư thôi, nên có thể ý kiến chưa phải là đúng đắn nhất mà chỉ dừng lại ở mức chia sẻ kinh nghiệm ^__^)
PHẦN MỘT: THỦ THUẬT
1) Camera nghiêng:
_ Truyện tranh giống phim ảnh ở chỗ là đều phải tận dụng mọi góc quay, đừng để camera buồn tẻ chỉ ở chính diện hay bên hông nhân vật mãi. Ăn cái gì riết rồi cũng chán, vậy phải liên tục thay đổi khẩu vị. Tương tự, khi bố cục khung tranh, giữa một vùng khung tranh camera đứng nếu biết chêm vào 1 góc “camera không đúng với 90 độ” thì sẽ tạo được một điểm nhấn hay.
+ Ví dụ:
….. Trang này có các khung bình thường rất … bình thường. Nhưng nếu để ý sẽ thấy khung thứ 3 lại có vẻ nghiêng. Đó là 1 điểm nhấn để gạt bỏ sự nhàm chán.

==========================================
….. Trang này có khung thứ 2 camera cũng được đặt nghiêng, nhưng theo góc ngược lại ví dụ trên.

….. Trang này khác 2 trang trên ở chỗ nó là lọai trang không phân khung vì hình đã tràn đủ 1 trang. Vậy hiệu quả sẽ trở nên gấp đôi. Giả sử nếu nahan vật cũng ở tư thế này nhưng góc camera đứng 90 độ thì quả thật hiệu quả không thể bằng! Đó cũng là 1 cách tạo điểm nhấn! ^__^

\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\ \\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\ \\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\
2) Cân bằng khung:
_ Cân bằng, nghĩa là tạo được một sự đối trọng giữa 2 vế, hoặc nhiều vế khác nhau trong 1 mệnh đề. Trong 1 trang truyện, cân bằng khung là một thủ thuật quan trọng, bởi vì nếu khung tranh không cân bằng với nhau sẽ khiến trang truyện đó bị “hụt”. Vậy phải cân bằng như thế nào đây? Rất đơn giản, có 1 mẹo nhỏ giúp những ai mới bắt đầu (như tui đây ^___^) đó là cứ tâm niệm trong đầu rằng “Chân to thì đứng vững”.
_ “Chân to”? Uh, càng về dưới của 1 trang thì khung phải to, để tạo cảm giác vững chãi (nhưng nhớ là đừng quá to đó nha, nếu không thì kinh dị lắm ^___^ )
+ Ví dụ 1:
….. Trong ví dụ này các khung dưới rõ ràng đều to hơn khung trên để tạo cái “chân to”:

==========================================
…..
==========================================
+ Ví dụ 2:
….. Ví dụ này khá đặc biệt, vì khung cúôi cùng không hề to, thậm chí nó còn nhỏ hơn so với khung trên đầu. Nhưng nếu chú ý sẽ thấy nó được tô đen hòan toàn! Vì sao? Vì màu đen sẽ tạo cảm giác nặng, và chính cái “nặng” đó đã kéo lại trọng lượng của cả tranh. Phần trên rất trắng, cũng là để nó “nhẹ”. Vậy coi như bù qua sót lại, cái to hơn nhưng “nhẹ” hơn sẽ đối trọng với cái nhỏ hơn mà “nặng” hơn ^___^

==========================================
+ Ví dụ 3:
… OK, trong ví dụ này không có khung trang phân chia, vậy thì sẽ khó khăn hơn nhiều. Tuy nhiên chính các “cục” tròn tròn ở dưới đã kéo lại trọng lượng khung tanh. Vì sao? Vì tất cả những mảnh trên chỉ là mảng rời rạc, trọng lượng bị phân tán mỏng ở trên, nhưng được chốt lại ở dưới bằng 1 khối đặc. Tuy nhiên cần phải chúy ý vì thực sự ra các mảng trên tuy không lớn bằng “cục” tròn tròn nhưng nếu ta thêm vài mang nữa thì nó vẫn làm nghẹt đặc phần trên, và “cục” tròn không còn đủ nặng để kéo lại đối trọng nữa T____T

\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\ \\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\ \\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\
3) Phá khung:
_ Ủa sao kì vậy? ^__^ Đã cân bằng rùi lại “phá” là sao? Đơn giản thôi, cái đó là tính tương đối muh hì hì. Nói vậy thôi chứ vấn đề bố cục thì có nói đến Tết Côngô vẫn còn cái để bàn ^_^ “Phá” khung ở đây tức là thủ thuật bẻ nét bao khung để làm tràn hình vẽ từ trong khung ra ngòai. Sự chấm phá này rất cần thiết, cì nó cũng góp phần tạo điểm nhấn cho truyện. Tuy nhiên cần nhớ là, đã gọi là điểm nhấn thì tuyệt nhiên đừng lạm dụng mà hãy dùng đúng mức. Chính các sự đúng mức, chừng mực đó mà giá trị của điểm nhấn sẽ cao hơn là tràng giang đại hải trang nào khung cũng ôi tràn là tràn thì lạc lõng lắm ^___^ (Nói nhỏ nha, tui bị hoài hà)
+ Ví dụ:
….. Đây là 1 khung cuối đã được phá đi, để bakground tràn hẳn ra ngoài. Chú ý phần bên mép phải, hình vẽ không chỉ tràn khỏi khung mà còn lấn lên vị trí của khung trên. Như vậy cũng được đó chứ ^__^

==========================================
….. Giả sử nếu ta không phá khung cúôi thì sao? Xời còn phải hỏi, dĩ nhiên là hiệu quả không còn, điểm nhấn mất tiu òi T____T

PHẦN HAI: LỖI THƯỜNG GẶP – CÁCH KHẮC PHỤC
1) Thiếu trung cắt:

_ Trung cắt là từ dùng để chỉ những đọan chuyển giữa 2 mốc hành động khác nhau. Chẳng hạn mốc 1 là giơ tay, mốc thứ 2 là buông tay, vậy thì phải có mốc thứ 3 là đọan giữa lúc tay đang buông xuống. Nhưng tất nhiên là trong truyện tranh không cần diễn trung cắt nhiều như vậy, trừ phi có dụng ý riêng ^___^
_ Trung cắt bị thiếu là lỗi thường gặp, và thiếu trung cắt tạo cảm giác “hụt” cho người đọc, vậy không nên chút nào!
+ Ví dụ:
….. Cô gái mặc áo đen trong hình đang nằm xỉu chèo queo, đột nhiên bị kiu tỉnh dậy, và cô mở mắt ra nạgc nhiên:

==================================
OK, trong trang này đã diễn mốc thời điểm cô bị xỉu

, và có tiếng gọi, và mở mắt
,và ngạc nhiên .
Trung cắt xem chừng đã đầy đủ, nhưng đọc vào vẫn có cảm giác hơi bị nhanh quá, nhất là với những người bị xỉu, không ai gọi bụp 1 cái là tỉnh dậy liền (hì hì, giả đò xỉu thì có ^__^) cho nên ở đọan trung cắt thứ 2 (đôi mắt mở ra á) thì nên thêm vào trước đó 1 trung cắt diễn mắt đang chuẩn bị mở, còn không thì diễn người động đậy chồm bò dậy sau khi phát hiện có người đánh thức mình, như vậy sẽ tự nhiên hơn ^___^
\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\ \\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\ \\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\
2) Nhét khung:
_ Nhét khung là một lọai lỗi ưa gặp ở những người mới bắt đầu (hehe, tui đây^__^) nghĩa là trong 1 trang truyện mà khung nhiều tá lả, chen chúc nhau mà đứng cho được. Phần cũng vì tác giả tham khung (hé hé) mà lòng tham thì vốn vô đáy, cho nên cứ thích … dồn cục ở đó, làm cho người đọc rối mắt (hích hích) T___T
+ Ví dụ:
… Hãy đếm … 1 ,2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11 !!! Híc híc MƯỜI MỘT khung trong một trang!!! Rối mắt chưa nào he he …

+ Vậy phải sửa như thế nào? Dễ thui, cứ việc “chịu khó” dằn bớt “lòng tham vô bờ bến” của mình lại mà “chia sẻ” nó sang trang khác. Có thể là như vầy chẳng hạn:


Rất tiếc là hiện giờ tui không còn giữ file PSD của trang trên, cho nến cắt không được thẩm mĩ. Nhưng không sao, quqan trọng là nhìn hiểu được là ok rồi ^_____^
… À sẵn đây nói lun, mọi người có thấy khi phân thành 2 trang thì ở cái trang đầu á, phần dưới nó nhỏ hơn phần trên nhưng tui vẫn để không? Là bởi vì thế này, phần dưới đã có một đám “đen” đường gió (Xọet) kéo lại trọng lượng của cả trang rồi ^__^ \\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\ \\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\ \\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\
3) Mất cân đối:
_ “Đầu to đít teo” … đây là kiểu thường gặp nữa. Thà rằng nhìn một cái trang bị mất cân đối do phần dưới to hơn, còn hơn là nhìn 1 trang mà cái đầu thì bự thù lù, mà chân thì … bé tẹo tèo teo … Nhưng nosi chung cả 2 trang hợp đều … bực con mắt vì nó mà tác giả bị khép vào tội danh “gây mất cân đối” + Ví dụ 1:
….. Tronmg trang này, phần trên đã vừa nhiều lại còn đen (vừa to vừa nặng) lại đi “đè” cái thằng dưới cùng là chỉ có cái chân bé tẻo tẹo và trắng bóc không thể tưởng (vừa bé vừa nhẹ). Trùi ui nhìn vô ngứa con mắt thế … ^___^

===============================================
Có thể tạm khắc phục bằng cách thêm cái gì “đen đen” vào khung phía dưới để kéo lại phần nào đối trọng vốn đã nghiêng về cái thằng ở bên trên í. Tất nhiên là khắc phục kiểu này chỉ mang tính tương đối, vì thực ra dù đã khắc phục nhưng chỉ mang tính “chữa cháy” chứ không có nghĩa là không còn mất cân đối đâu đó nghen:

===============================================
+ Ví dụ 2:
….. He he, cái này thì đỡ bé cái chân hơn, nhưng mà khổ nỗi nó trống lốc cái … khúc giữa à (ngại quá ngại quá ^___^).

===============================================
….. Vậy thì sửa ra làm răng? Cũng không phải là khó lắm, vì cái này dù sao đối trọng 2 bên trên dưới cũng không phải là nghiêng ngửa bên 1 bên 10 như cái ví dụ đầu nên khắc phục có thể đạt được hòan tòan đối trọng bằng cách đơn giản là … thêm chút gì màu đen ở nửa dưới của phần bị mất cân đối. Như đã nói, màu đen có tác dụng tăng thêm trọng lượng. Và có thể khắc phục cái “thung lũng” ở giữa bằng cách kím cái gì đó nhét vào (ngại quá ngại quá ^___^) vậy là ok!

+ Ví dụ 3:
….. Cái này hơi bị đặc biệt, nó không thuộc về lỗi cân bằng, mà thuộc trường hợp ngọai lệ có thể du di cho qua ^__^ Bởi vì sao? Hãy nhìn xem khúc phía trên có 1 khung trắng bóc (chỗ chữ “Bộp”) sẽ đối trọng với khung trắng phía dưới. 2 cái trắng đó vô tình đổi vị trí đối trọng từ chiều đứng sang thành nằm ngang (–> 2 đường biên trắng). Lẽ ra sẽ hòan hảo hơn nếu khỏang trắng phía trên to bằng khung phía dưới, nhưng thôi kệ, như thế này vẫn chấp nhận được ^__^

\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\ \\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\ \\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\\
3) Tranh chấp:
_ Một bức tranh bình thường chứ chưa kể là truyện tranh, thì có lúc 2 mảng nhân vật và nền luôn phải được giữ ở một thể mất đối trọng. Ủa sao lạ vậy? Rõ ràng trong trang truyện cần đảm bảo đối trọng mà sang vấn đề này lại bảo là cần mất đối trọng? Thì cũng 1 câu nói như cũ thôi, tính tương đối mà! (He he, lại Tết Côngô ^__^).
_ Nghĩa là sao? Sự mất đối trọng như vậy là cần thiết, bởi vì nếu nhân vật và nền đều có độ sáng như nhau, hay độ phứa tạp v.v… như nhau vậy thì chính sự cân bằng đó lại vô tình dìm chết cái tranh. Nói nôm na là nhân vật và nền đang tranh chấp nhau hoặc hòa vào nhau.
+ Ví dụ:
… Trong trang này khung 1 và khung cuối nhân vật theo luật tóoi sáng là phải tối hù vì đứng trong bóng tối, ánh sáng quá yếu (khung 2 là chứng minh điều này, nó le lói qua kính thôi ^__^). Nhưng liệu có nên giữ nguyên như thế không? Nhân vật và nền đang hòa vào nhau mất rồi!

===============================================
….. Có thể sửa lại bằng cách tăng hẳn trăm phần trăm độ sáng của nhân vật để nó đối kháng 1/10 với cảnh luôn! Thậm chí quanh nhân vật còn có 1 viền nhỏ trắng bao quanh, và ngay phần đầu nhân vật cũng có 1 đốm sáng bột để tách cái đầu nhân vật ra khỏi nền tối đen. Đó là sai thực tế, ok, tui đồng ý, nhưng có những cái mình phải làm sai đi để tạo hiệu ứng riêng biệt. Không phải lúc nào nguyên tắc cũng là hơn hết đâu bạn à ^__^

===============================================
….. Ngược lại với phía trên, ở khung cuối trang này có nền và nhân vật tranh chấp nhau dữ quá, nền thì phức tạp bởi nét gạch gạch, còn nhân vật thì áo bay bay tóc bay bay bay bay … ui nói chung từa lưa bay bay tá lả rối con mắt
^__^ Thôi thì đành dìm 1 cái xuống đi, hoặc là dìm nhân vật, hoặc là dìm cảnh. Dĩ nhiên là chọn dìm cảnh rồi, vì lúc này nhân vật đang nói chuyện mà! Nếu đã nhỡ tay cho cái nền nó công phu rồi thì cũng đành thôi bạn à, phục vụ múc đích chung mà! Trong một boysband thì cũng phải có người chìm, chứ có band nào mà ai cũng nổi, ai cũng muốn mình đẹp nhứt, hay nhứt tuyệt nhứt thì thiệt là sẽ tạo ra 1 đám ô hợp. Hay cũng giống người ta yêu nhau thì không phải cứ ngồi đối diện nhau là mới là tốt đẹp nhứt đâu, mà phải cùng nhau nhìn về 1 hướng kìa! ^__^

By DoanMinhMan

1 Phản hồi »

RSS feed for comments on this post. TrackBack URI

  1. Cám ơn bạn về những chia sẻ trên, mình đang làm về thiết kế, mình sợ nhất là làm về tạp chí, brochure, catalog….


Gửi phản hồi

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Tạo một website miễn phí hoặc 1 blog với WordPress.com.
Entriesphản hồi feeds.

%d bloggers like this: